Người thầy năm xưa

 - 

Thời gian thắm bay thoi đưa, ngoảnh đi ngoảnh lại đang hơn 40 năm, một thời hạn khá dài cho 1 đời người. Hiện nay thỉnh thoảng gặp gỡ lại một vài ba em học viên cũ, trong lúc nói chuyện, nghe những em than tôi đã già rồi. Tôi mới hốt nhiên nhớ “nhìn lại đời mình đã xanh rêu” (TCS).

Bạn đang xem: Người thầy năm xưa

Quả thật, tôi vẫn ở tiến trình xuống đồi “down hill”, fan ta thường nói: người già hay quan sát về thừa khứ, tuổi trẻ em hay hướng tới tương lai. Thật đúng vậy! Hôm nay, tôi cũng nhìn về thừa khứ tuy nhiên với cái nhìn khác, chưa phải là tầm nhìn than thân trách phận, đề cập lể khổ đau nhưng mà là mẫu nhìn lạc quan về gần như tình người tươi thắm một trong những hoàn cảnh khốn cùng.

Nhìn lại trong những năm đầu sau 1975, trái là rất nhiều truân chuyên cho người ở miền nam bộ Việt nam với làng mạc hội hòn đảo lộn, đa số thứ vật đổi sao dời. đơn vị nhà tung nát, bạn người điêu linh tuy thế khổ rộng cả chắc hẳn rằng là những người dân vợ có ông chồng đi tiếp thu kiến thức cải tạo; do họ bỗng nhiên bị đẩy vào loại thế cá biệt phải chèo chống chiến thuyền gia đình thừa qua biết bao cơn sốt táp của cuộc đời trong tối đen xum xê mênh mông.


Nhưng dù cho là đêm black mênh mông, đôi lúc nhìn lên thai trời, vẫn thấy ở đâu đó những vì chưng sao tủ lánh. Đó là những câu chuyện mà tôi muốn chia sẻ với chúng ta hôm nay.

Sinh hoạt của không ít người đi dạy sau 1975 khôn xiết vất vả vì không chỉ là có công tác chuyên môn mà còn công tác đoàn thể nữa. Những khóa học tập tập chăm môn, chủ yếu trị được lộ diện liên miên. Tuy khôn xiết bận rộn, dẫu vậy tôi vẫn đề tên tham gia dạy xẻ túc văn hóa buổi tối, vị tôi mong có thêm giấy ghi nhận nhiệt tình công tác để hi vọng may ra ck được sớm thả về.

Đúng là ý thức và mong muốn dù ước ao manh nhỏ dại nhoi tuy nhiên cũng rất cần thiết để nhỏ người có thể tiếp tục sống, quá qua đa số nghịch cảnh và thách thức của cuộc sống thời đó. Cùng như thế, tôi đã nuốm lên để sống với phần nhiều chuỗi ngày bận bịu triền miên, hầu quên đi hầu như nỗi đau giấu bí mật trong lòng.

Tôi đi dạy dỗ thêm chính giữa đêm trường Chu Văn An, học tập viên đa số đều khủng tuổi. Lớp trưởng là chị Hoa, chị thi vào sư phạm, ra đi dạy lâu năm, giữ lại chức Hiệu phó trường tiểu học trằn Phú vào cư xá Sĩ quan Chí Hòa. Chị được chúng ta trong lớp bầu làm lớp trưởng, vày chị gồm tác phong của một bên giáo, tới trường đều đặn đúng giờ, bài vở lúc nào cũng chu toàn. Chị góp tôi không hề ít trong việc điều hành và quản lý lớp, giữ lại sổ điểm danh sổ đầu bài, từng ngày, thu bài, rước điểm vô sổ. Nhưng đặc biệt hơn cả là đa số tình cảm ưu tiên chị dành riêng cho tôi. Đó là một sự nâng đỡ tinh thần lớn tưởng cho tôi khi đề nghị bươn chải đầu tắt mặt về tối trong một thôn hội đầy nhiễu nhương xới trộn.

*
Minh họa: Nathan Wright/Unsplash

Một buổi tối sau khi đi dạy bổ túc văn hóa về, theo hay lệ, tôi tất tả đạp xe cấp tốc về nhà. Vừa dắt xe cộ vào, gài cửa lại, còn chưa kịp thay quần áo, tôi nghe giờ gõ cửa, tim tôi thót lại, chắc hẳn rằng công an quanh vùng lại đến quấy rầy, yêu thương sách chuyện gì đây? Tôi hồi vỏ hộp ra mở cửa, vừa hé cửa ngõ đã thấy chị Hoa báo cáo ngay:


-Thưa cô, em xin lỗi đã làm cho phiền cô, dẫu vậy vì không còn cách làm sao khác. Cô đạp xe nhanh quá, em đánh đấm theo cô ý muốn hụt hơi, trời tối, vô hang cùng ngõ hẻm em chỉ hại lạc mất vệt cô. Chỉ từ cách này em mới có thể đến công ty và gặp cô.

-Trời ơi. Chị làm cho tôi hết hồn. Bao gồm chuyện gì vậy? Sao chị ko nói ở trường?

– Dạ, không nói sinh sống trường được.

Nói xong, chị quay trở lại tháo sinh sống phía sau xe đạp điện và lễ mễ bưng xuống một bao đựng đầy phần nhiều củ khoai tây, khoai lang, cà rốt và nói với giọng xúc động:

– rất nhiều thứ này, em cài đặt trong tiêu chuẩn chỉnh của em ở trường với ở tổ dân phố mon trước và tháng này, em tích lũy lại mang biếu cô vị em nghĩ cô và các em nhỏ tuổi cần hơn em.

Tôi châng hẩng đi từ kinh ngạc này đến không thể tinh được khác, kêu lên:

– gần như thứ hiện giờ đều hãn hữu hoi, sao chị không để dành ăn uống từ từ?

– Cô ơi, mong muốn cô đừng từ chối, đừng phụ tấm lòng thành của em. Em cần suy nghĩ, sắp đặt kế hoạch mới tiến hành được. Lúc này em đề nghị ràng bịch khoai sẵn nghỉ ngơi phía sau xe, rồi nuốm tình đến lớp trễ để rất có thể để xe đạp điện ở phía xung quanh cùng thì tung học bắt đầu lấy xe cộ ra nhưng chạy kịp theo cô.

Những lời chị kể làm cho tôi xúc hễ không nói nên lời, băn khoăn phải không đồng ý cách nào thì đã thấy láng chị sút xe khuất trong trơn đêm nhưng mà dư âm lời chị nói và trọng điểm tình chị giữ hộ trao vẫn còn đó vang rượu cồn mãnh liệt trong trái tim tôi. Tôi đứng lặng người một hồi thọ rồi new cúi xuống bưng mẫu bao khoai ân đức đó của chị vào nhà. Bao khoai nặng trĩu trên tay tôi nhưng ân huệ của chị còn nặng vội ngàn lần.

Thời kia thực phẩm cực kì khan hiếm; cái gì rồi cũng vô tiêu chuẩn chỉnh và tem phiếu; gần như thứ số đông cân đo, đong đếm từng li từng tí, từng cọng rau, từng củ khoai, từng gram bột ngọt, thậm chí là những bé cá ươn, từng miếng thịt bè lũ nhầy; cái gì rồi cũng trở thành quí giá chỉ hết. Dưới thời xóm hội công ty nghĩa, fan ta bắt buộc xếp hàng cả ngày để mua hầu như thứ quý hiếm đó.

Cám ơn chị Hoa đã mang đến tôi ý thức vào tình người vẫn còn đó hiện diện xung quanh đây. Thỉnh phảng phất chị vẫn kiến nghị với tôi cuối tuần chị ngơi nghỉ nhà; ví như cô bao gồm bận đi đâu, cô cứ đưa những em tới nhà, em sẽ chăm lo giùm cô, em sẽ tương đối vui khi góp được cô điều gì đó. Thời điểm cuối năm học, chị còn tặng tôi một cuốn tập dày khổ phệ và nói:

– Đây là phần nhiều trang giấy trong tiêu chuẩn chỉnh em dìm ₫ược trong thời gian học vừa qua, em xài một thể tặn, dành dụm lại, tự đóng thành tập để năm cho tới cô soạn giáo án cho dễ chịu mà không không phải bận tâm vì sợ hãi thiếu giấy.


Không gọi chị Hoa xài một thể tặn ráng nào cơ mà lại rất có thể để bỏ ra đóng một tập dày vậy nên cho tôi. Tôi cảm cồn lật cuốn tập ra; chị đóng bìa với cuốn tập thiệt khéo, lại còn trang trí thật rất đẹp với những dòng chữ nắn nót công phu. Biết bao nhiêu sức lực lao động và vai trung phong tình chị đã bỏ ra để kết thúc cuốn giáo án này. Tôi nắm bàn tay chị, bàn tay ơn nghĩa đã tạo sự cuốn giáo án tình nghĩa, siết chặt nhằm cám ơn sự cảm thông và yêu quý chị đã dành riêng cho tôi cơ mà không nói thành lời; nhiều khi lời nói rất có thể trở thành sáo ngữ và không quan trọng trong đầy đủ trường hợp xứng đáng trân quý như vậy này.

Quả là đời sống lúc nào cũng có rất nhiều điều xuất sắc đẹp sẵn ở trong các số ấy trong quy trình tiến độ đen về tối nhất của cuộc sống; tôi vẫn còn đấy nhận được đa số tình người, nhiều yêu yêu đương của anh em nữa; đông đảo yêu thương không còn nói bằng lời. Khi biết tôi vẫn đi thăm nuôi chồng, chúng ta đồng nghiệp đã âm thầm lặng lẽ nhét vào túi đeo tôi một chút quà, một gói nui, một không nhiều tiền; còn dặn dò bao giờ có trả cũng được, ko trả cũng không sao.

Ôi! Những lời nói chí tình của đồng đội làm tôi thiệt cảm động, những ân huệ này tôi xin ghi dấn mãi không phai vì fan ta thường xuyên nói “đồng tiền tức thời khúc ruột”, đặc biệt là trong giai đoạn cực kì khó khăn cơ hội đó. Vậy mà bạn bè vẫn rất có thể tự nguyện mở hầu bao chật chội ra mang đến tôi.

Cám ơn Trời Phật, trong loại đời nghiệt ngã vẫn luôn có mọi yêu mến tình fan trỗi dậy, thỉnh thoảng cả với những người chưa từng thân quen biết như một lần tôi đi kiểm tra sức khỏe mắt ở bệnh viện Trưng Vương; thấy chưng sĩ vui vẻ, tôi bèn hỏi thăm về bệnh luôn chảy nước mắt của đứa đàn ông lớn. Nghe tôi kể bệnh tình của cháu, chưng sĩ nụ cười nói:

– Hôm như thế nào rảnh, cô giáo mang cháu đến đây tôi vẫn khám cùng điều trị mang lại cháu.

Tôi mừng quá gấp hỏi:

– Nhưng làm thế nào tôi xin được giấy giới thiệu cho cháu đến cơ sở y tế này (thời đó đi khám căn bệnh phải bao gồm giấy reviews và phải đi đúng con đường nữa).

– cô giáo đừng lo chuyện đó, cứ mang cháu đến thẳng phòng này.

Xem thêm: Chơi Game Lớp Học Trang Điểm, Choi Game Trang Tri Phong Hoc Danh Cho Ban Gai

Tôi mừng quá về thu xếp đem cháu đến, chưng sĩ khám với soi tuyến đường lệ đến cháu. Dần dà vài mon sau, con cháu hết bịnh thật; có lẽ vì tình người cao đẹp mắt của bác bỏ sĩ đã khiến cho cháu lành bệnh, tôi không thể phải chạy đôn chạy đáo đi thiết lập thuốc nhỏ mắt cho cháu nữa.

Vâng, tôi luôn luôn may mắn gồm thêm rất nhiều yêu yêu thương như vậy, người nào cũng hỏi tôi gồm quen biết trước với bác sĩ hay có tốn kém gì không? thực tiễn là trọn vẹn không.

Hình minh họa

Một tối vào lớp té túc văn hóa dạy; tôi đã trở nên tắt tiếng từ chiều nên lúc giảng bài, giọng tôi bị khan đặc; chị Hoa lớp trưởng lên xin tôi giao bài bác cho chị đọc cho cả lớp chép, cả lớp ùa lên tán gật đầu kiến cùng xin cô nghỉ ngơi ngơi.


Sau khi giao bài cho lớp trưởng, tôi ngồi xuống soạn bài cho lần tới. Chợt nhiên, Loan – cô bé nhỏ có cặp kính cận gọng đen, đi học rất hầu như và thường lặng lẽ, ít nói, từ vị trí ngồi của bản thân mình lên bàn gặp gỡ tôi với nói nhỏ:

– Thưa cô, xin cô mang đến em gặp riêng cô vào giờ ra chơi.

Tôi gật đầu đồng ý đồng ý. Đến tiếng ra chơi, Loan đứng hóng tôi sẵn sinh hoạt cuối lớp, tôi nghĩ dĩ nhiên em gồm chuyện gì bắt buộc nhờ cho tôi nên gặp mặt em tôi hỏi ngay:

– Em tất cả chuyện gì buộc phải nhờ đến cô?

– Dạ, em bao gồm chuyện cần nhờ cô có tác dụng ngay giùm em là sáng mai cô đến khoa tai-mũi-họng ở cơ sở y tế Chợ Rẫy để chưng sĩ đi khám họng cho cô bởi vì giọng cô khàn đặc, cô không nên coi thường nhằm bịnh nặng khó khăn chữa.

Em có tác dụng tôi bất ngờ nên lúng túng:

– Cám ơn em, nhưng mà sáng mai cô nên đi dạy, hơn nữa tuyến khám bịnh của cô là cơ sở y tế Trưng Vương. Mỗi lần đi khám, nên xin giấy giới thiệu của ngôi trường rồi đến dịch viện buộc phải chờ làm thủ tục từ phòng này mang lại phòng tê lâu lắm nên cô cực kỳ ngại

– Em làm cho y tá ở khu tai mũi họng của bệnh viện Chợ Rẫy đề nghị sẽ nói với bác sĩ khám mang lại cô mà không cần bất cứ thứ giấy tờ gì hết, cô cũng chưa hẳn chờ đợi. Nếu buổi sáng sớm cô bận đi dạy thì cô đi buổi chiều.

Tôi nghĩ bệnh này không tồn tại gì quan tiền trọng, lại ngại có tác dụng phiền fan khác phải đã thoái thác:

– bệnh tình của cô cứng cáp cũng thường, về tối nay cô về uống thuốc cảm ho rồi ngậm chanh cùng với muối chắc chắn lẽ đỡ. Không dừng lại ở đó bệnh viện Chợ Rẫy lớn bạt ngàn cô đâu biết đường nào cơ mà kiếm, rồi lại bị hỏi giấy tờ lôi thôi nữa.

– không được em biết vững chắc cô tiếp tục đi dạy, giảng bài, bệnh lý của cô sẽ nặng hơn. Chiều mai 2g em sẽ đợi cô bên cạnh cổng lớn bệnh viện đường Nguyễn Chí Thanh, cô tới đó em vẫn dắt cô vô, nghen cô.

Nhìn ánh mất nằn nì nỉ của em, tôi thật khó khăn xử vì chưng thời khóa biểu hàng ngày của tôi đều rất bận rộn, tôi bèn hoãn binh:


– Để cô xem lại, cuối giờ học tập cô sẽ vấn đáp em.

Đến cuối giờ, chuông tan học vừa vang lên, Loan ôm cặp chạy cấp lên bàn tôi:

– Cô ơi, chiều mai 2g em đợi cô trước cổng bệnh dịch viện. Cô có tác dụng ơn đồng ý giùm nhằm em yên tâm đi cô.

Không còn cách nào khác, tôi đành gật đầu đồng ý vì không nỡ phụ lòng em, chỉ đợi tất cả thế, em vội biến đi ngay bởi sợ tôi đổi ý. Tự đó, đạp xe về nhà nhưng mà lòng tôi miên man suy nghĩ: Sao trong dòng xã hội đêm đen đầy đa số thủ đoạn lừa lọc, dối trá, loại xã hội công an trị, quan sát đâu cũng thấy nghi kỵ, quan sát đâu cũng thấy quân thù mà vẫn còn tồn tại những tình tín đồ đáng quý như thế này? quan hệ tình dục giữa tôi cùng Loan trong lớp không có gì sệt biệt, trước kia em chưa từng thì thầm riêng với tôi bao giờ.Hôm nay, tự nhiên do cơn bệnh, tôi new nhìn phiêu lưu tấm lòng đặc biệt của em so với tôi. Thôi thì vì chưng em, ngày mai tôi đã thu xếp đi khám căn bệnh cho em vui lòng. Cám ơn em vẫn thắp lên trong tôi ngọn nến của tình người trong đêm bất minh mênh mông của xã hội thời đó.

Sáng hôm sau, tôi mang đến trường đi dạy, quá trình lại ngập tràn. Đến giờ đồng hồ ra chơi, tất cả giáo viên phần đa được triệu tập lên chống họp vì bao gồm một thông báo khẩn từ bên trên vừa nhờ cất hộ xuống. Chiều nay, tất cả giáo viên phải có mặt ở trường dịp 13h đi cùng sinh hoạt với đưa ra đoàn, chuẩn bị cho đợt công tác đột xuất đặc biệt quan trọng (sau này tôi mới biết chính là công tác sẵn sàng cho vụ đổi tiền.)

Trưa kia tôi về nhà, chỉ nạp năng lượng vội miếng cơm rồi trở lại trường, họp hành, công tác liên miên mang đến hơn 18h mới về mang lại nhà, lo rửa ráy rửa, cơm trắng nước cho con cháu rồi lo soạn bài, chấm bài cho tới gần khuya, mệt nhọc nhoài new đi nghỉ.

*
Minh họa: Anna Atkins/Unsplash

Những stress trong công tác liên miên ngơi nghỉ trường, mọi mỏi mệt vị cuộc tồn tại sao mà lại nhọc nhằn đã có tác dụng tôi quên hẳn lời hứa đi khám bệnh với Loan. Cho tới đêm sau quay trở về lớp xẻ túc văn hóa, nhận thấy Loan đứng chờ ở cuối lớp, tôi vẫn chưa nhớ ra tội của mình, cho tới khi Loan nói với giọng xúc động:

– Trời ơi! cô làm em lo quá, chiều qua em đứng dầm mưa chờ cô ở ngoại trừ cổng bệnh viện từ 2g đến 5g chiều. Em không dám vô trong trú mưa vày sợ cô cho không thấy em cô đang đi liền. Em vừa hóng vừa lo, phân vân có chuyện gì xẩy ra cho cô không? Cô đang bệnh mà trời lại mưa, phân vân cô có nhớ đem áo tơi không rồi cô lại bệnh trở nặng thêm tuyệt là cô sẽ trú mưa chỗ nào đó, lát nữa cô sẽ đến, vậy là em đứng đợi. Đợi thọ quá, em nghĩ có lẽ tại em trùm áo tơi nên cô không phân biệt em, em cấp cởi áo tơi và đứng dầm mình dưới mưa nhằm cô dễ nhận biết em. Ông gác cửa ngõ kéo em vô, bảo em điên tốt sao mà lại đứng dầm bản thân trong mưa ướt hết tuy vậy em đang hẹn đứng đợi cô bên cạnh cổng và cô đã gật đầu thì cô sẽ đến vì em biết cô cực kỳ uy tín.

Ôi! hồ hết lời em kể khiến cho tôi ngạc nhiên không tưởng nổi. Sao tôi lại quá vô tâm nỗ lực này, tôi mong ôm em vào lòng nhằm nói vạn nhu muốn lỗi nhưng mà cổ tôi vẫn nghẹn. Tôi chỉ biết đứng chết trân như kẻ tội thiết bị sẵn sàng mừng đón hình phạt bởi lỗi của mình đã phạm vượt lớn, đã đem về bao nhiêu phiền toái cho em. Thấy tôi đứng chết lặng không nói lời nào, Loan cố tay tôi rung lắc lắc:

-Cô ơi! Em giận cô thì ít tuy thế lo mang lại cô thì nhiều, bây giờ thấy cô bình an là em mừng rồi. Em ko trách cô đâu, kiên cố cô có tại sao gì quan trọng nên bắt đầu quên hẹn.


Trời ơi! Sao lòng em bao dung quá. Đúng là khi người ta dịu dàng thì fan ta dễ dàng tha thứ cho nhau như vậy. Sau thời điểm nghe tôi nhắc đầu đuôi phần nhiều việc, em cười cợt nói:

– Cô biết không? Đã vậy sau 5g, em quay trở lại khoa bản thân mẩy ướt mem còn bị ông chưng sĩ chọc quê:”Sao, gia sư yêu quí của em đâu rồi? Vậy nhưng em đang bắt tôi phải chờ đợi mấy tiếng đồng hồ để chuẩn bị khám bệnh cho giáo viên em”. Nhưng mà sau đó, ông vẫn đưa cho em mấy viên dung dịch cảm, bảo em nên uống ngay kẻo dầm mưa rồi mắc bịnh, buổi tối mai lại không đến lớp được để gặp mặt cô giáo yêu thương quí đâu.

Tôi chỉ biết thở ra, chép miệng:

– Em mang đến cô gởi nhu cầu lỗi bác bỏ sĩ của em. Chắc chắn trời Phật thấy cô vất vả quá đề xuất đã đuổi bệnh dịch đi giùm cô yêu cầu cô ko cần chạm mặt bác sĩ nữa. May nhưng mà em không xẩy ra bệnh bởi dầm mưa, còn nếu như không cô sẽ ăn năn biết chừng nào!

Thế là mẩu truyện tưởng bi ai phiền trách móc, nhờ việc thông cảm của em, cuối cùng lại hóa vui do hiểu được nhau. Cô trò tôi, vui vẻ bước vào lớp.

Loan ơi, cám ơn em đã mang lại tôi nụ cười của tình người, giữa từng nào lo toan mệt mỏi của cuộc sống chung quanh, tôi vẫn thấy đời còn xứng đáng yêu: “May mà bao gồm em đời còn dễ thương”.

Đêm đó, nhìn lên bầu trời đen rất xa tôi thấy một bởi vì sao nhỏ tuổi đang lấp lánh. Đó có phải là vì sao tình tín đồ của em không hả Loan? Tạ ơn em, tạ ơn những vị sao yêu thích đã mang lại tôi tình sáng ngời như sao xuống tự trời.

Xem thêm: Trò Chơi Siêu Cấp Truyện Tranh 3, Game Siêu Cấp Truyện Tranh

Hôm nay, ngồi lưu lại những mẫu này trong đầu tôi bỗng dưng hiện ra nhị câu thơ của người nào đó:

Đêm thanh ngồi đếm sao trời

Đừng đếm láng tối cuộc đời khắt khe!

Có như vậy cuộc sống của ta sẽ nhẹ nhàng hơn.

Hãy mở toan cánh cửa u buổi tối của thừa khứ để âu sầu bay đi. Để xuyên qua khung cửa ngõ đó, ta vẫn còn đấy nhìn thấy “những vày sao lung linh trong đêm đen”