TÌNH NÀY KHÔNG THỂ QUÊN TRUYỆN

 - 

Không xa đó, một người đàn bà trung niên đang kháng nạnh mắng chửi xối xả làm việc đầu nhỏ ngõ nhỏ.

Bạn đang xem: Tình này không thể quên truyện

Giẫm lên bùn dơ suốt đoạn đường, Thẩm Tiên Phi đi vào con ngõ nghèo khó ấy, bao lâu rồi anh không ở giữa những ngôi nhà nuốm này, cảnh tượng thân quen thuộc khiến anh cảm thán sự trở thành thiên của thời gian.

Ngẩng lên chú ý số nhà, Thẩm Tiên Phi khẳng định chắc là công ty này rồi.

Anh đẩy cửa nhà gỗ, bên trong có tiếng đùa mạt chược, lấn sân vào trong mấy bước thì thấy một đứa nhỏ xíu khoảng năm, sáu tuổi đang bò trên đất.

"Xin hỏi è Giai Lệ ở chỗ này phải không?", anh mỉm cười cợt hỏi đứa bé.

Gương mặt chèm nhèm nở nụ cười, đứa bé bỏng không đáp mà trườn dậy chạy vào phòng, hotline to: "Mẹ ơi, ngoài này còn có người tìm".

"Tìm mẫu đầu mày, không thấy người mẹ đang bận à, đi đi, ra chỗ khác chơi", trần Giai Lệ trong miệng được ngậm điếu thuốc, tay bốc bài nói, "Can! Tam điều, bà đây lật!".

Thẩm Tiên Phi cách vào, bên phía trong nồng nặc mùi hương thuốc lá, gian phòng hơn nhì mươi mét vuông bày đến cha máy đánh mạt chược từ động, một người đang chú ý nhìn quân bài bé xíu xíu bên trên máy.

Thẩm Tiên Phi đành đựng cao giọng hỏi: "Xin hỏi trằn Giai Lệ có đây không?".

Trần Giai Lệ ngẩng phắt đầu lên, thấy Thẩm Tiên Phi đứng từ thời điểm cách đây mấy cách chân, ngược sáng, mờ nhòa, những người dân tìm cô ta thường điện thoại tư vấn là "chị Phi", hi hữu ai call thẳng tên. Cô ta hotline một fan đứng cạnh đánh cố rồi vực lên tiến mang lại gần anh: "Tôi đó là Trần Giai Lệ, anh là ai?".

"Có thể ra ngoài rỉ tai không?", Thẩm Tiên Phi cau mày.

Trần Giai Lệ ra khỏi đó, mới nhìn thấy rõ Thẩm Tiên Phi rồi kêu lên gớm ngạc: "Là anh à?".

Thẩm Tiên Phi nghi ngại: "Cô è cổ biết tôi?".

"Ờ, có gặp gỡ mặt một lần", è cổ Giai Lệ mãi mãi luôn luôn nhớ được, mấy năm trước cùng đám Chó bị tiêu diệt cưỡi tế bào tô cướp của đôi người tình ấy, thiếu nữ đều yêu dòng đẹp, bởi vì cô ta khen anh chàng đó đẹp nhất trai yêu cầu bị Chó chết cho một chiếc bạt tai, anh chàng ấy đã hết nhớ cô là ai nhưng ngạc nhiên bao năm vừa qua rồi lại mang lại tìm cô, "Anh tìm tôi gồm chuyện gì?".

"Tôi họ Thẩm. Bây giờ làm phiền cô rồi, tôi chỉ ý muốn hỏi tất cả nhìn thấy cái nhẫn này không?", Thẩm Tiên Phi mở một tấm ảnh vi tính ra cho cô xem.

Trần Giai Lệ vừa nhìn thấy chiếc nhẫn ấy thì biến hóa sắc, gấp nói: "Chưa thấy".

Phản ứng của nai lưng Giai Lệ ko qua được mắt Thẩm Tiên Phi, anh cuộn tấm ảnh lại, anh thực thụ đoán chắc hẳn rằng "Như Ý" mà lại anh tìm, người phụ nữ này đã nhìn thấy.

"Tôi nghĩ... Bao gồm chuyện tôi bắt buộc nói thẳng, mấy thời gian trước vì một "tai nạn" mà lại tôi vẫn mất dòng nhẫn này", Thẩm Tiên Phi cụ ý nhấn mạnh vấn đề hai chữ "tai nạn", sắc mặt trần Giai Lệ lại cố kỉnh đổi, anh nói tiếp, "Tôi đã khảo sát ra chuyện năm kia có tương quan đến vương Phi ông xã cô, tôi cũng mang lại nhà tù hãm XX tìm ông chồng cô, anh ta nói năm đó đã tặng ngay nhẫn lại đến cô..."

Trần Giai Lệ vừa nghe Thẩm Tiên Phi search Vương Phi thì hét lên: "Tặng tôi thì sao? dòng nhẫn kia tôi đã bán nó từ có lẽ nào rồi, chẳng đáng mấy xu, đề nghị tiền à? Bà phía trên không có".

"Cô Trần, cô chớ kích động, tôi chưa tới đòi tiền cô. Mẫu nhẫn này là thiết bị đính mong giữa tôi và chúng ta gái, vì hiểu nhầm mà tôi và cô ấy đã xa nhau năm năm, khó khăn lắm tôi mới khiến cho cô ấy chịu trở về nhưng điều kiện của cô ấy là tôi phải kiếm được chiếc nhẫn mới chịu lấy tôi. Nên..."

"Anh cưới hay không thì tương quan quái gì mang lại bà đây? Nếu không tồn tại gì thì đừng ngăn cản bà đây tấn công bài", trằn Giai Lệ ném dung dịch lá đi rồi quay bạn bỏ vào trong.

Thẩm Tiên Phi không vì chưng Trần Giai Lệ không đồng ý mà vứt cuộc, gần như là cứ giải pháp ngày lại cho tìm cô ta, mua không hề ít đồ ăn, đồ đùa cho nhỏ cô ta, đứa nhỏ xíu rất thích hợp cứ dính lấy anh.

Trần Giai Lệ biết hết tuy thế không nói gì.

Ngày nọ, anh nhắc đến chuyện đứa bé xíu sắp phải đi học rồi.

"Đi học? phụ vương nó còn ờ vào tù, mẹ nó không có tiền, rước gì đến nó đi học?", è cổ Giai Lệ cáu kỉnh.

Ngày hôm sau, Thẩm Tiên Phi mang thông tin nhập học đến, nói rằng đứa bé nhỏ có thể nhập học, tiền học phí đã trả rồi.

Trái tim con người bằng xương bằng thịt.

Buổi tối, nai lưng Giai Lệ rước từ trong tủ ra cái nhẫn cơ mà năm làm sao Chó chết đã cướp đi.

Chuyện năm năm ngoái cô ta biết, Chó Chết chính vì như vậy mà trốn một dạo hết sức lâu. Lúc đó biết Chó chết đã cướp của chàng trai đẹp trai bọn họ Thẩm ấy, cô khăng khăng đòi mang cho bằng được dòng nhẫn. Ở cạnh Chó Chết, xuyên ngày họ đi khắp nơi, có dạo đặc trưng khó khăn, mấy lần Chó chết định phân phối chiếc nhẫn đi nhưng phần đông bị cô ta ngăn lại, nói rằng đó là vật đính ước của hắn tặng, không được bán, sau này còn phải để lại cho bé dâu. Chó bị tiêu diệt tuy đối xử chẳng ra gì cùng với cô nhưng đàn ông là ngày tiết thịt, nghe bảo là thứ còn lại cho đàn ông thì không nỡ va đến.

Thực ra cô ta không hiểu vì sao cứ giữ dòng nhẫn này, chắc hẳn rằng là đêm ấy... Lấy di động ra, theo danh thiếp Thẩm Tiên Phi để lại, cô call cho anh: "Họ Thẩm kia, sáng mai rảnh thì cho đến đây, tôi tất cả thứ này chuyển anh".

Hôm sau, Thẩm Tiên Phi đến nhà trằn Giai Lệ, cô ta lôi ra một mẫu túi nhung ở mặt đáy ngăn kéo, đưa mang đến anh: "Này, thiết bị anh tìm".

Thẩm Tiên Phi nhấn lấy, định xuất hiện xem thì nghe trần Giai Lệ hét: "Lấy được rồi thì biến ngay".

Thẩm Tiên Phi sững tín đồ rồi gật đầu, nói giờ "Cảm ơn", kế tiếp rời đi.

Anh cụ chặt chiếc túi vào tay, ra đi rồi bất chợt nghe tiếng trằn Giai Lệ vang lên sau lưng: "Họ Thẩm kia, tôi thay ck tôi xin lỗi anh. Năm ấy nếu không vì nuôi đứa bé, shop chúng tôi thiếu tiền thì anh ta cũng sẽ không làm chuyện thất đức đó. Còn nữa, người bọn ông thuê anh ấy tấn công anh tên MC".

Thẩm Tiên Phi thẫn thờ chú ý Trần Giai Lệ, hồi lâu sau bắt đầu cười: "Cảm ơn cô".

Ngồi vào xe, Thẩm Tiên nhìn mẫu túi nhung vào tay, ngần ngừ chưa mở.

Như Ý? Là cái nhẫn ra làm sao nhỉ? lý do mỗi lần nói đến Như Ý, lòng mắt Tang Du lúc nào cũng có một thoáng khổ sở khó bít giấu, đồng thời khiến cho một năm qua, mãi cô không chịu lấy anh?

Anh lờ đờ mở chiếc túi, lấy mẫu nhẫn vàng đã được giữ gìn mấy năm nay, kiểu dáng rất bình thường, phương diện nhẫn thai dục có hai chữ vuông vức – Như Ý, mẫu mã cũ kỹ diện tích lớn này tuyệt vời không đề nghị sự chọn lựa của thanh niên.

Anh nhìn mẫu nhẫn cực kỳ lâu, đầu bất chợt nhói đau, anh yêu cầu đưa tay lên ấn huyệt đạo thái dương.

Đột nhiên, vào đầu vang lên một giọng nàng trong vắt: "Đây là gì thế?".

Tại sao tiếng nói ấy lại thân thuộc thế?

Hình bóng trước mặt mỗi khi một rõ ràng, cô gái ấy xoay lại, ngước lên nhìn anh, một khuôn mặt trẻ trung xinh đẹp, là Tang Du!Lúc làm việc Anh, anh thường nghe giọng một cô nàng trong mơ nói cười, nũng nịu với anh, lúc ấy anh nghĩ về mình vẫn mơ linh tinh, nhưng lại không bao giờ nghĩ rằng hình nhẵn trong đầu lại có thật, chính là Tang Du, Tang Du của anh.

Anh bắt gặp mình đeo loại nhẫn như ý cát tường do tiên sư truyền lại vào ngón vô danh trên tay trái Tang Du, đỏ mặt chỉ thị cô ko được túa ra.

Tang Du cười cợt e thẹn, giống hệt như một nhỏ cáo gian xảo, rồi cười lớn, ôm lấy anh: "Một cái nhẫn đã mong mỏi giam em lại, vượt lời đến anh. Ko được, theo em".

Tang Du kéo anh, niềm vui thanh xuân rạng rỡ, anh chưa lúc nào thấy. Cô hiện giờ đa phần là cười cợt nhẹ nhàng, bao gồm chừng mực, giống hệt như một bạn nữ hoàng cao quý. Một năm kia khi anh trường đoản cú Anh về, lần đầu tiên thấy Tang Du, vẻ khía cạnh cô nhìn anh ngoài nỗi đau ra cũng chỉ bao gồm nỗi đau.

Cô kéo anh vào cửa hàng vàng bạc, chọn 1 chiếc nhẫn, giống hệt chiếc Như Ý đang bên trong tay anh, đồng thời treo vào ngón tay anh.

Anh mỉm cười nhẹ, nói cùng với cô: "Tang cát Tường, bước đầu từ hôm nay, em phải ăn uống mì gói cùng với anh".

Tang Du không phục, hét lên: "Cái gì, chiếc gì, Thẩm Như Ý kia".

Tang cat Tường... Thẩm Như Ý... Cát tường như ý Như Ý... Ký kết ức ùa tới như thủy triều, anh nhớ ra mẫu nhẫn này là nhẫn đính hôn với Tang Du, tuy loại dáng cổ xưa lại làm bởi vàng tuy vậy anh đã hẹn ước, ngóng khi cô giỏi nghiệp vẫn cưới cô.

Anh đang nhớ ra hết, vày một chai Pepsi mà anh và Tang Du, hai tín đồ không cùng một nhân loại đã cho với nhau, họ cùng học, thuộc ăn, thậm chí còn sống phổ biến một mái nhà, còn bình thường giường, thân thiết như bây giờ.

"A Phi, như vậy, nhỏ cá này sẽ nằm trong tay em, khi tay rời đi, em vẫn giao bé cá này cho anh, anh độc nhất vô nhị định đề nghị giữ nó thiệt kỹ", năm năm trước, xúc cảm tay cô khóa lên thắt sườn lưng anh như new ngày hôm qua... Con cá sau lưng anh, ko xăm vì bạn khác, mà nguyên nhân là Tang Du.

"Nếu khoảng cách giữa chúng ta là một ngàn cách chân, em chỉ việc đi trước những bước đầu tiên, anh vẫn đi về phía em chín trăm chín mươi chín bước còn lại", kia là lời hứa của anh.

Nực cười cợt là anh không còn đi cách nào, mà còn mọi khi một bước xa cô theo phía ngược lại, cô hệt như một cô ngốc, đứng tại chỗ chờ đợi, đợi anh năm năm, tròn năm năm.

Một cô gái có bao nhiêu lần năm năm nhằm lãng phí, còn Tang Du của anh ấy lại ngóng anh năm năm trong cô đơn đau khổ, nên biết bao ý chí kiên cường, dũng khí với tình yêu sâu đậm cô mới rất có thể chống đỡ, hóng anh mang đến ngày hôm nay.

Chỉ vị một sự gọi nhầm, cuộc hội thoại chỉ nghe một nửa nhưng mà đã chọn lựa cách trốn tránh, tách bỏ. Miệng làm sao lúc nào cũng nói yêu thương Tang Du, nhưng ở đầu cuối lại vì sợ tổn thương quá rộng mà lựa chọn quên lãng cô, quên hết đều tháng ngày niềm hạnh phúc khi ở mặt nhau, anh là tên ích kỷ biết bao.

Anh như vậy, sao nói cách khác lời yêu một phương pháp vô tư, đòi cô đem mình... Tay anh kháng vào cửa ngõ kính xe, đỡ rước trán, nước mắt đang ướt nhòe, lồng ngực phập phồng, cực nhọc mà bình tĩnh.

Đột nhiên di động cầm tay đổ chuông, là Viên Nhuận Chi.

Thẩm Tiên Phi hít sâu vài lần tiếp đến thở ra, bình thản lại rồi nghe máy: "A lô?".

"Sư huynh à, anh đã ở đâu?", Viên Nhuận Chi dường như cuống quýt.

"Xảy ra chuyện gì?", anh nhíu mày.

Anh hoàn toàn có thể tìm lại Tang Du thì đa phần là nhờ Viên Nhuận đưa ra làm "quân sư tình yêu", thông thường cô luôn report tình hình của Tang Du cùng với anh, hiện thời giọng điệu lại cuống cuồng như vậy nhất định là đã xẩy ra chuyện.

"Ối, sư tỷ ấy, vốn dĩ sẽ lái xe pháo ngon lành, có tín đồ không vâng lệnh quy tắc giao thông, cướp đường của chị ý ấy, chị ấy tự dưng như lên cơn điên, cứ đuổi theo xe fan ta không tha, trong tương lai ép tín đồ ta lái xe đâm trực tiếp vào gốc cây ven đường. Hiện nay vì chuyện này cơ mà chị ấy đang ôm đồm nhau với những người ta đấy, suýt nữa là chiến tranh luôn."

"Ở đâu?", Thẩm Tiên Phi cuống lên.

"Đại lộ XX", Viên Nhuận bỏ ra nói.

"Gửi vị trí rõ ràng đến di động cầm tay anh, anh đến ngay. Em góp anh trông cô ấy nhé."

"Vâng, vâng, vâng."

Thẩm Tiên Phi quắp máy, hối hả khởi động xe.

Một thời gian sau mang lại hiện trường tai nạn, từ bỏ xa Thẩm Tiên Phi đã thấy Tang Du đang ôm đồm nhau với cùng một người bầy ông khoác áo sơ ngươi sọc, cảnh sát giao thông đang mày mò sự việc.

Anh đi nhanh đến, kéo Tang Du đã kích cồn lại: "Em tất cả sao không?".

Tang Du vừa thấy anh sẽ tức giận hất tay anh ra: "Biến đi, bây chừ không muốn nhìn thấy anh!".

Thẩm Tiên Phi ngơ ngẩn.

Tang Du chỉ vào fan mặc áo sọc, nói: "Xem anh sau còn dám tài xế giành mặt đường không!", nói hoàn thành cô quay fan chui vào xe pháo mình.

Viên Nhuận đưa ra chen vào, nói cùng với Thẩm Tiên Phi: "Người đó cứ bị sư tỷ xua theo, sau đây không chịu nổi đã lao nhanh về phía trước, ai ngờ trước mặt lại sở hữu người bất ngờ đột ngột xuất hiện, anh ta đảo vô lăng vượt gấp buộc phải đâm vào gốc cây. Cảnh sát giao thông bảo bởi vì lỗi của anh ta tuy nhiên anh ta ko phục".

Viên Nhuận đưa ra đang nói hăng say thì Tang Du thò đầu ra, hét: "Viên Nhuận Chi, nếu như cô ko lên xe thì tự đi dạo về".

"Mấy hôm trước chị ấy thấy được anh sinh hoạt cạnh một bà chị tất cả quả đầu điện giật", Viên Nhuận bỏ ra le lưỡi, nháy mắt ra hiệu với Thẩm Tiên Phi, ném lại một câu rồi chui vào xe.

Thẩm Tiên Phi nháng sững người, quan sát theo cái BMW gấp rút khuất ngoài tầm mắt, khóe môi nhướn lên.

Chạng vạng, Tang Du vừa open đã ngửi thấy mùi hương thơm sexy nóng bỏng dạ dày của cô.

Hừ, chết tiệt thật, muốn dùng một bữa ăn mua chuộc cô sao?

Thẩm Tiên Phi nghe tiếng cồn ở cửa thì thò đầu thoát khỏi bếp, mỉm cười nói: "Em về đúng vào lúc thật, cơm nước anh vừa nấu nướng xong, ăn được rồi".

Tang Du lườm anh rồi khoanh tay ngồi xuống bàn ăn.

Một thời điểm sau, thức ăn đã đầy bàn.

Cô liếc đôi mắt nhìn, bất giác nhíu mày.

Xem thêm: Báo Hàn Bình Chọn Top 5 Nhóm Nữ Có Mr Removed Là Gì, Nên Áp Dụng “Máy Lọc”

Trứng chiên rau hẹ, nấm mùi hương xào, cải bắp thái bé dại và canh quả cà chua trứng?

Dần dần, góc nhìn cô trở bắt buộc mơ màng, cảm xúc về tứ món nạp năng lượng này sẽ khắc sâu trong tâm địa khảm. Lưu giữ lại năm năm trước, hai fan họ đến cửa hàng mua nhẫn xong, anh đang nấu mấy món ăn uống thường ngày này.

Tại sao không thấy từng miếng thịt nào? do trong thừa nhận thức của cô, ăn rau có nghĩa là phải sống gần như ngày kham khổ, thế nên cô kéo anh mang lại chợ mua không ít loại rau, thời gian đó anh chỉ cười, trong tương lai rảo siêu thị một vòng, mua mấy các loại rau nhưng mà còn giá cao hơn cả làm thịt cá.

Tôi kia cô gắp rau củ vào chén cho Thẩm Tiên Phi, nói: "Màu xanh là hoa màu tốt, anh ăn nhiều đi. Bây giờ giá rau mắc như thế, sau này chưa biết chừng phải tới mức ngày nào cũng ăn giết thịt cá đó".

Năm năm trước, mặc dù đã bí quyết xa bao lâu, quãng thời hạn đó đối với cô là các ký ức mãi sau không lúc nào phai nhạt.

Thẩm Tiên Phi xới chấm dứt cơm, đem về cho cô, đồng thời gắp rau cho vào chén bát cô, nói: "Màu xanh là lương thực tốt, ăn nhiều vào. Bây chừ giá rau đắt như thế, sau này không biết chừng phải đến hơn cả ngày nào cũng ăn giết mổ cá đấy".

Tay Tang Du run lên, cô mở khổng lồ mắt, quan sát anh: "Lúc nãy anh nói gì?".

Thẩm Tiên Phi ngẩn người, nhướn mi hỏi: "Sao? Anh nói em ăn nhiều rau", anh lại gắp hẹ cho cô, "Nào, còn hẹ nữa".

"A Phi, có phải anh đang nhớ ra điều gì không?", Tang Du hỏi.

Thẩm Tiên Phi mỉm cười: "Anh lại rất hy vọng nhớ ra đồ vật gi đó". Anh không thích cô biết anh đã phục sinh trí nhớ, cơ mà sẽ từng bước một nhắc lại ký ức cũ để cô cảm thấy từng chút một.

Ánh mắt rạng rỡ vào tích tắc tối lại, Tang Du mím môi hỏi: "Chiều hôm cơ anh đi đâu vậy?".

"Chiều hôm kia? Anh nhớ xem, chiều ngày qua có người sử dụng cần phiên bản thiết kế, buổi sáng sớm đi xem nhà mẫu mã với khách, hôm kia... Vẫn luôn là đi xem nhà mẫu với khách."

Tang Du lườm anh, thầm nhủ: Hừ, cụ thể hẹn hò mà nói dối là đi với người sử dụng à.

"Bắt đầu từ hôm nay, anh ko được phép rỉ tai với em."

"Ờ...", Thẩm Tiên Phi cúi đầu, mím môi cười.

Ăn cơm trắng xong, Tang Du thao tác vất vả cả ngày cảm thấy khôn cùng mệt bắt buộc tắm cọ sớm cùng lên giường.

Đang thời điểm mơ màng, thì cổ phả đến một luồng hơi nóng quen thuộc.

Bàn tay to to của người đàn ông thù ghét ấy vẫn luồn vào áo ngủ cô, nhẹ nhàng sờ nắn khu vực ngực. Cô thong thả mở mắt, muốn xoay đầu lại trách anh, ai ngờ vừa nghiêng sang, cả khung người đã bị anh lật lại, song môi đỏ bị anh "niêm phong".

Lát sau, Tang Du cảm thấy khung hình có sự núm đổi, body toàn thân nóng rực.

Vẫn còn tức, cấp thiết để người này được nước có tác dụng tới!!! Cô chuyển tay ra, định tạo một khoảng cách giữa nhì người, nhưng đôi môi nóng bỏng của anh quấn lấy cô, nhị tay vuốt ve phần đông nơi nhạy bén trên cơ thể cô. ước mong trong lòng trọn vẹn bị nụ hôn đầy dục vọng của anh ý khơi dậy, dâng đến cực điểm.

Dù kiên cường đến mấy, cô cũng trở nên đánh bại, nhị tay vòng qua cổ anh, nhằm mặc anh "tấn công" mình.

Sau cuộc ái ân, Thẩm Tiên Phi ôm chặt Tang Du vào lòng.

Đến khi cô cảm thấy nóng mang lại không thở được, new cắn vào tay anh một cái.

Thẩm Tiên Phi cười khẽ, hơi lỏng tay ra nhưng mà vẫn không nỡ buông cô.

"Tang Du, nếu anh không quay lại, hoặc anh sẽ kết hôn với những người khác thì em làm sao?", Thẩm Tiên Phi vùi phương diện vào làn tóc cô, hít ngửi mùi thơm mà cả đời anh cũng không muốn buông tay ấy.

"Thì cứ sống nuốm thôi, nhân loại này đàn ông xuất sắc nhiều lắm, bao gồm phải chỉ mỗi anh là bầy ông đâu, nếu chưa hẳn anh bất thần trở về, em ý muốn hỏi cho rõ thì chưa chắc chắn chừng hiện nay đã kết hôn với kẻ không giống rồi", Tang Du rứa ý trêu tức anh.

"Đúng là suy nghĩ một đằng nói một nẻo", Thẩm Tiên Phi gặm nhẹ một cái lên vai cô như trừng phạt.

Tang Du khóc nhè một tiếng rồi thở dài: "Nếu anh không về, có lẽ em cứ sống như thế. Dẫu vậy nếu anh kết hôn với người khác thì với tính bí quyết trả thù rất mạnh mẽ của mình, biết đâu anh và cô ta đã phơi xác ngoài đường rồi".

Thẩm Tiên Phi lại cười cợt khẽ.

"Cả đời này anh cũng không có người không giống đâu, chỉ có Tang Du thôi. Thẩm Tiên Phi này đã như ý thế như thế nào mới chạm mặt được em", anh hôn nhẹ lên lưng cô, cánh tay siết chặt hơn.

"Hứ, ngủ nhanh đi, sau này phải đi làm đó", trong trái tim Tang Du như đầy ắp mật ong ngọt ngào.

"Ừ, em ngủ trước đi."

Mấy ngày sau đó, Thẩm Tiên Phi những đi mau chóng về muộn.

Sau tối nồng nhiệt độ ấy, hai người giống như từ nước sôi ùng ục chuyển sang nước lạnh lẽo vậy. Ngoài mỗi đêm nồng nàn trên nệm với nhau, lúc xuống giường rồi, tình cảm ấm áp thường ngày đa số tan đổi thay cả. Cô ko biết mỗi ngày anh bận đều gì, chỉ việc nhắc cho là anh lại hối hả cắt ngang vấn đề bằng chiếc cớ công việc.

Cô càng suy nghĩ càng tức, nói gì nhưng cả đời chỉ bao gồm mình cô, hiện thời bộ dạng thờ ơ, hờ hững đó mà bảo là chỉ bao gồm mình cô sao?

Quả chính xác là những lời đàn ông nói trên giường thiếu tín nhiệm được.

Có lẽ cô thư ký thân cận Viên Nhuận Chi đã nhận được ra mấy bây giờ cô kém vui, yêu cầu tối kia kéo cô cho một tiệm bar bắt đầu mở.

Cô vốn không muốn đi nhưng chỉ việc nghĩ mang lại cảnh về nhà, lên giường chắc hẳn rằng cũng chưa chắc chạm chán người lũ ông bị tiêu diệt tiệt kia thì cô đã thấy tức về tối không nhằm đâu mang lại hết.

Tan sở xong, cô theo Viên Nhuận bỏ ra đến bar.

"Bà chị vui lên, nếu đang đi tới đây thì vui miệng đi. Em nói này, nhà quán bar vừa đẹp trai vừa quyến rũ, vẻ u sầu không chiến bại kém ai đâu", Viên Nhuận bỏ ra vừa an ủi Tang Du vừa cù lại, sao học tập trưởng Thẩm vẫn chưa đến nhỉ?

Mấy bây giờ cô không đa số giấu học tập tỷ, ngày nào cũng lên kế hoạch mong hôn cùng học trưởng, ngoài ra dè dặt coi chừng bà chị ấy, chính xác là vất vả quá, coi như cũng đến về tối hôm nay, chờ học trưởng ước hôn với học tập tỷ thôi. Ví như cứ làm trò vô gian đạo thứ hạng này mãi, cô nhất định sẽ suy sụp trước mất.

Tang Du hừ một giờ đồng hồ rồi nhấc chai bia lên uống một ngụm.

Chắc chắn kiếp trước cô đã có tác dụng chuyện thất đức nào đó nên kiếp này new bị ông Trời ngược đãi. Bị anh quăng quật rơi năm năm, rồi anh nói làm cho lại từ trên đầu cũng ngoan ngoãn nghe theo. Được thôi, có tác dụng lại thì có tác dụng lại. Bước đầu lại thọ rồi nhưng mà vẫn chưa nhớ chuyện cũ thì thôi, mong hôn chỉ đúng một lượt rồi vứt cuộc. Lẽ nào bắt anh tìm kiếm được Như Ý rồi mới kết hôn là cô sai? Anh là heo giỏi sao ngoại giả ngốc hơn cả trước kia, Như Ý dường như không còn, anh không thể thiết lập cái khác ư? mặc dù đặt một chiếc để dỗ dành cô cũng rất được mà, xuống nước một tí là xong xuôi thôi. Lẽ nào còn bắt cô cầu hôn anh?

Đáng hận độc nhất vô nhị là anh cũng biết nước ngoài tình, thỉnh thoảng lại mang lại tìm cô ả uốn tóc xoăn như bị điện giật kia, bị bạn ta thấy được còn không chịu đựng nhận mà giả vờ giả vịt. Nói cả đời này chỉ gồm mình cô, công dụng thì sao, ngày hôm qua bạn cô còn report đã thấy anh đón một cậu bé nhỏ năm tuổi tan học về, tiếp đến còn dắt nó đi nạp năng lượng pizza, theo kẻ quan cạnh bên thì một béo một bé, xúc cảm vô cùng thân thiết như thể hai cha con vậy.

Anh chỉ ra rằng cô đã chết rồi tuyệt sao? Lén cô ngoại tình cơ mà lại còn tồn tại con nữa.

Cô đang quyết định, về tối nay về vẫn đánh mang đến anh một trận tơi bời, tiếp nối quét ra khỏi cửa.

Trên sân khấu sao đám bạn kia ồn ã thế nhỉ, cứ cầm cố micro làu bàu nào đấy không rõ.

"Học tỷ, quan sát kìa, có tín đồ sắp mong hôn", Viên Nhuận bỏ ra huých Tang Du.

"Liên quan lại gì mang đến chị?", Tang Du đặt mạnh mẽ chai bia xuống.

Loại tín đồ gì thù ghét thế? mong hôn cơ mà cũng chạy tới bar à?

Bất ngờ, cả cửa hàng bar bỗng lặng phắc, rồi tiếng bọn dương nỗ lực réo rắt vang lên, Tang Du nghe thấy giọng một người đàn ông trầm trầm quyến rũ đang hát một ca khúc xưa cũ.

Bỗng dưng anh đã thích em, yêu em thiệt sâu đậm, không tại sao cũng chẳng lý do

Bỗng dưng anh sẽ thích em, yêu em thật sâu đậm, ban đầu từ hôm thấy được em

Em tất cả biết anh đang yêu em không?Nếu em thiệt sự quan tâm đến anh

Sao lại để đêm hôm vô tận sát cánh đồng hành cùng anh

Em gồm biết anh đang ngóng em không?Nếu em thiệt sự suy nghĩ anh

Thì sao lại nhằm bàn tay anh chũm nụ hoa run rẩy vào gió mưa...

...

Tại sao giọng nói ấy không còn xa lạ đến thế?

Giọng này... Rõ ràng là của Chim Ngố... Qua làn khói u ám và mờ mịt trong tiệm bar, Tang Du ngấc đầu lên, chỉ thấy trên sảnh khấu, ngồi trước bầy dương nắm là một cô nàng mặc cỗ váy nhì dây red color tươi, mái tóc dài buông xõa chăm chú đệm đàn, ngón tay như đang nhảy múa, đông đảo nốt nhạc lãng đãng trôi trong không khí lếu tạp của tiệm bar.

Tại sao không quan sát thấy tín đồ đang hát?

Một bóng đen cản tầm mắt Tang Du lại, cô cau mày, định bảo tín đồ đó kị ra thì tự dưng nhiên, cô nghe thấy giọng nói mình đã tìm kiếm: "Tang Du, mang anh nhé?".

Tang Du sững sờ quan sát Thẩm Tiên Phi đang ôm một bó hoa hồng lớn đứng trước mặt.

Lúc nãy bạn mà cô mắng là vớ vẩn, đổi thay thái lại là anh, mà phụ nữ chính lại là cô?

Quán bar bắt đầu dậy lên phần đa tiếng hoan hô: "Lấy anh ấy! đem anh ấy! mang anh ấy!".

Nghe mọi tiếng "lấy anh ấy", phương diện Tang Du tương đối nóng lên, Chim Ngố này định thừa thời cơ hỗn loạn mà mong hôn ư? vượt đáng! Nhịn một dịp lâu, cô hung hăng: "Rõ ràng em ngóng anh cho đến khi hoa tàn, anh ngóng em lúc nào đâu?".

Thẩm Tiên Phi nhíu mày: "Xin lỗi, vậy đổi bài bác khác, yêu thương em một vạn năm, anh hát lại nhé".

"Xùy, yêu thương em một vạn năm, kia là tiếng nói quỷ quái mà bầy ông các anh say đắm nói, anh nghĩ về em là rùa cơ mà sống được vạn năm hay sao?"

Đột nhiên, Thẩm Tiên Phi cúi xuống thủ thỉ bên tai cô: "Em sẽ nói, chỉ việc anh tìm thấy Như Ý thì vẫn lấy anh".

Sao anh cứ do dự mãi về chuyện đó? Anh ý muốn cả đời cô cũng không gả đi nổi, theo anh như vậy sao? Cô trừng mắt, nghiến răng nghiến lợi nói: "Vậy chờ anh tìm được hẵng tính".

Rồi bỗng ngột, một mẫu nhẫn vàng không còn xa lạ xuất hiện tại trước mặt. Mở lớn mắt, cô nhìn cái nhẫn, ngước lên chú ý Thẩm Tiên Phi siêng chú, sững sờ mang đến độ ko nói bắt buộc lời.

Trong tay anh là... Như Ý... Cô cố kỉnh lấy cái nhẫn, dưới ánh sáng của đèn đủ màu, cô nhìn được rõ phía trong tất cả khắc một chữ "Du".

Anh thật sự đang tìm lại mẫu nhẫn ấy... Trong khoảnh khắc, hai dòng nhiệt lưu kéo lên mắt cô, cô thật ngạc nhiên anh lại kiếm tìm thấy Như Ý. Anh chỉ cầu hôn một lần, sau thời điểm cô viện vì sao tìm lại Như Ý để lắc đầu anh thật sự đi tìm kiếm nó ngoài ra tìm lại được.

Thẩm Tiên Phi ôm cô thật chặt nói chuyện vào tai cô" "Người phụ nữ đó tên è cổ Giai Lệ, năm làm sao đã ngăn cướp chúng ta, là bà xã của thương hiệu Chó chết lông kim cương bị em tiến công một trận. Năm kia Như Ý sau khi bị Chó bị tiêu diệt cướp đi, nó luôn luôn ở khu vực cô ta. Mấy hôm nay anh vất vả ước xin cô ta trả Như Ý lại mang đến em. Hôm qua vì cô ta đánh mạt chược mà cãi nhau cùng với kẻ khác, bị bắt đến đồn cảnh sát, cậu bé xíu con không một ai đưa về buộc phải bất đắc dĩ cần gọi điện cho anh, dựa vào anh đón giúp".

"Tại sao anh ko nói sớm?"

"Vì chỉ khi tìm ra Như Ý, em bắt đầu chịu lấy anh."

"Phụ chị em nói không cần có nghĩa là cần. Anh đúng là Chim Ngố, ngốc bị tiêu diệt đi được, trước kia đã ngốc mà hiện thời cũng ngốc..."

"Tang Du, lấy anh nhé."

Cô gật đầu, vòng đeo tay ôm chặt anh, dụi đầu vào ngực anh, khóc to.

Cuối cùng cô đã có gả đi rồi.

***

Ngoại truyện 2: Nhà kiến thiết thiên tài

Cưới nhau rồi, một về tối nọ, Tang Du quấn khăn tắm mau lẹ chạy thoát khỏi phòng tắm.

Thẩm Tiên Phi sẽ nằm bên trên giường lướt web buông tờ báo xuống, đôi mắt nóng phỏng nhìn cơ thể quyến rũ của vợ mình.

"A Phi, sao mấy bộ quần áo ngủ của em mất rồi, kỳ lạ quá", Tang Du lục kiếm tìm trong tủ.

"Thế à? chống thứ hai trọng tâm của tủ phía trái ấy, tìm kiếm thử xem."

"Không có, kỳ quá. Thôi, em vào tắm rửa trước, anh tìm góp em, lát nữa đưa cho em nhé", Tang Du vừa nói vừa vội vã chạy vào phòng tắm.

Nhướn môi, Thẩm Tiên Phi cấp tốc nhẹn khiêu vũ xuống giường, rút từ ngăn kéo sản phẩm hai ở bên trong tủ ra một bộ áo ngủ màu đỏ hoa hồng, mang đến phòng tắm, khẽ gõ cửa, đưa cho Tang Du.

Khoảng mười lăm phút sau, Thẩm Tiên Phi nghe bên trong có giờ hét.

Một lát, Tang Du quấn khăn chạy ra, lao đến giường với vẻ mặt phỏng vấn tội phạm, mắc cỡ nói: "Thẩm Tiên Phi, anh là đồ biến thái!".

"Anh đổi thay thái vị trí nào?", mỉm cười, gương mặt đẹp trai mở ra một nụ cười gian xảo.

"Anh...", Tang Du đỏ mặt, sau đó kêu lên, "Bộ đó chưa hẳn của em!".

"Bộ nào?"

"..."

"Bộ nhưng lúc nãy anh chuyển à? Ồ, để anh xem", Thẩm Tiên Phi kéo phắt tấm khăn rửa mặt trên người Tang Du ra, cô lại hét lên.

"Anh và đúng là biến thái quá."

"Đẹp lắm", Thẩm Tiên Phi thích hợp nhìn bộ váy ngủ hai dây Hello Kitty màu đỏ vừa sexy nóng bỏng vừa ngây thơ mà Tang Du vẫn mặc, nửa nhìn trong suốt nửa thêu hoa, chỗ trong suốt số đông sửa thành cấu tạo từ chất lụa gồm hình mèo HK, đặc biệt là hình mèo trước ngực với sau lưng, như anh tưởng tượng, mang trên tín đồ cô vừa gợi cảm vừa ngây thơ.

Ôm cô thiệt chặt, tay anh nâng cằm cô lên, chú ý thưởng thức gương mặt đỏ hồng của cô, nở nụ cười thỏa mãn, anh cúi xuống, chạm trán vào trán cô, mũi va mũi, môi kề môi, khẽ thì thầm: "Bộ váy ngủ này vị đích thân anh thiết kế cả nhân loại chỉ có một, không có cái đồ vật hai. Tang Du, anh yêu em".

Người đàn bà trong lòng anh còn chưa kịp phản ứng, anh vẫn hôn cô say đắm.

Xem thêm: Omegaverse Là Gì ? Tất Tần Tật Những Gì Cần Biết Về Abo Là Gì

Trong sự vấn vít cuồng nhiệt và mạnh mẽ mẽ, cổ họng Tang Du chỉ phân phát ra tiếng rên sướng thỏa mãn...